Người thầy và những trang học bạ cấp I


Thầy giáo dạy kèm Toán-Anh rể Trịnh Văn Chẩn

 


Lớp 1 (1963-1964)


Lớp 2 (1964-1965)


Lớp 3 (1965-1966)


Lớp 4 (1966-1967)

  Khi nhỏ tôi là một cậu bé khoẻ mạnh, ham chơi…rồi 4 năm học cấp 1 cũng trôi qua với kết quả học tập trung bình (chỉ biết đọc, viết, làm toán cộng trừ nhân chia, không hiểu gì về tam suất đơn hay tam suất kép), đạo đức khá, lao động giỏi, lên lớp 5 (cấp hai) tôi vẫn như vậy, chơi là chính, học là phụ nên kết quả cuối năm yếu kém tôi bị lưu ban (ở lại lớp)…khi học năm thứ hai của lớp 5 do kiến thức bị rỗng nên cũng không thể nào tiếp thu được kiến thức mới và kết quả cuối cùng là không lên được lớp 6, do qui chế hồi đó không cho học lại ở một lớp 2 năm liền nên tôi có danh sách chuyển qua học bổ túc. Bố tôi một nhà nho học tiếng tàu trước 1945 rất lo lắng cho tương lai của tôi, ông họp gia đình lại đánh tôi một trận nhừ tử và đưa ra cho tôi 2 quyết định để lựa chọn, một là theo anh rể lên miền núi học phổ thông lớp 6, hai là xin thi lại để được lên lớp 6 tại trường tôi đang theo học ở quê. Hồi đó chưa có hiện tượng xin điểm, phao, chát bài thi như bây giờ tất cả phải tự lực và rất khách quan trong thi cử. Nếu thi lại thì tôi phải thi hai môn văn và toán, ông anh tôi hứa sẽ xin hội đồng nhà trường miễn cho 1 môn thi tôi phải tự chọn thi một trong hai môn trên, thời hạn cho tôi suy nghĩ là một đêm, sáng hôm sau họp gia đình lại tôi phải trả lời. Cuối cùng tôi cũng phải đi đến quyết định là thi lại môn toán, Anh rể tôi (giáo viên dạy toán cấp 2) sẽ dạy tôi học lại kiến thức môn toán và môn văn (từ lớp 1 đến lớp 5) trong 3 tháng hè, tập trong chủ yếu là môn toán. Suốt 3 tháng hè tôi phải đi học từ nhà tôi đến nhà anh rể tôi với khoảng cách 1km đều đặn, nắng mưa, bão, lũ, v.v… tôi đều đi hết không bỏ qua buổi nào và kết quả cuối cùng là: thi lại môn toán tôi được 9,5 điểm và nghiễm nhiên được vào học lớp 6….và liên tục từ lớp 6 cho đến lớp 10 tôi luôn được công nhận là học sinh giỏi của trường…rồi sau đó với kết quả thi đại học điểm toán cao tôi được chọn vào học ở khoa toán của một trường đại học ở Hà Nội. Khi lớn lên đi làm, rồi có gia đình riêng, có con tôi luôn tự hỏi “Kiến thức học 5 năm tôi chỉ học lại trong vòng 3 tháng có phải là một kỳ tích hay không?” hay là kiến thức hồi đó quá nhẹ, còn của học sinh bây giờ quá nặng. Nhẹ nhưng khách quan và nghiêm túc có hơn học nhiều học nặng nhưng gian dối, hình thức và thiếu nghiêm túc không?…tại sao người ta phải gian dối trong việc học, có phải do quá nặng không thể hoàn thành người ta mới gian dối (tôi không nói học sinh mà muốn nói đến cả hệ thống giáo dục). Thời bố tôi đi học chỉ có thầy mà không có cô, thời tôi đi học thầy nhiều cô ít (khoảng 20%), thời con tôi đi học thầy ít, cô nhiều, thời cháu tôi đi học rồi sẽ ra sao đây, rất ít người để ý và phân tích đến thực tế này…. Tôi còn nhớ cách đây 6 năm, khi tôi không cho cháu tôi đi học kèm môn toán 6 mà tôi tự dạy cháu tại nhà để cháu có kiến thức thật và đỡ tốn tiền cho bố mẹ cháu, cháu đem về cho tôi 1 bài kiểm tra với kết quả môn toán 1 điểm, lý do phương páp trình bày không đúng đáp án. Ví dụ 1 bài như thế này: Rút gọn phân số 230/460, cháu tôi làm theo cách của tôi lấy cả tử và mẫu chia cho 230 được kết quả ½, bị cô gạch bảo là sai, mà phải chia thứ tự cho 2, cho 5, cho v,v cho đến khi tối giản mới đúng (sách giải người ta làm như vậy). Tôi rất bực mình và nghĩ rằng không lẽ cô giáo dạy toán lại không hiểu được những điều gián đơn như thế này sao, tôi đến cổng trường điện cho thầy chủ nhiệm bộ môn toán ra gặp tôi về trường hợp trên…..tôi chỉ nhận được câu trả lời tình trạng này ở trường còn rất nhiều nhưng cô ấy là con của ông nọ, bà kia mới chuyển về và từ cấp 1 chuyển lên cấp 2, nói chung là bất lực không xử lý được vì cả xã hội hiện nay không như ngày xưa nữa….anh thông cảm. Khi cháu tôi lên lớp 7, là một đứa trẻ có năng lực học tót nhưng khi tôi dạy đến chương hàm số và chương thống kê (2 chưong này thời tôi học thì người ta đưa vào chương trình năm thứ nhất của bậc đại học) tôi thấy cháu không tiếp thu được. Tôi hỏi tại sao cháu không hiểu thì cháu trả lời không phải do cháu lười mà các bạn cháu ở lớp cũng đều không hiểu, cô ra đề dễ nên cả lớp đều kiểm tra qua và đạt điểm cao. Tôi thấy 2 chương này đưa vào chương trình lớp 7 là thừa và quá vô lý, người đưa vào hiểu biết ít và vô trách nhiệm chăng? vì tôi thấy các năm học còn lại của bậc phổ thông không học lại 2 chương này. Đây chỉ là một ví dụ nhỏ ở một môn, một bậc học, còn xem kỹ lại toàn bộ chương trình thì không kể ra hết được những điều vô lý. Khi con tôi học xong lớp 12, rồi vào đại học, tôi nhớ có một lần về nghỉ hè cháu hỏi tôi: Bố ơi sao ông Ngoại nhà ta học sơ học yếu lược từ thời Pháp thuộc trước năm 1945 có 3 năm nhưng đến bây giờ tuy ông đã trên 80 tuổi lên mạng cùng với con ông vẫn đọc thông, viết thạo tiếng Pháp và còn đọc và dịch được cả tiếng Anh nữa, còn con học 12 năm tiếng Anh ở bậc phổ thông với kết quả khá, giỏi lại không bằng được ông…(Thậm chí có đến 90% là không biết gì) có phải nền giáo dục của Việt Nam ta hiện nay có vấn đề không bố?. Tôi đã không dám trả lời, mà chỉ biết nói con phải tự tìm hiểu lấy (có lẽ tôi cũng sợ bị qui kết là suy thoái).

HỒI TƯỞNG LẠI NHỮNG TRÒ CHƠI NGÀY XƯA

Chơi Bi-Đây là viên bi gần đây, thời của tôi muốn có một viên bi phải trèo lên núi đá, đập đá từ 4×6 đến 2×3 rồi 1×2 để lấy một viên đá hình lập phương sau đó dùng dao cùn ghè nhiều lần có khi đến cả tuần để được một viên bi thô hình cầu (gần tròn) sau đó dùng hai vỏ ốc nhồi khoét 2 lỗ tròn bằng 1/3 viên bi và xoáy liên tục khoảng 10 ngày mới được một viên bi như ý, không như trẻ con bây giờ muốn có bi chỉ việc xin tiền bố mẹ ra chợ mua hàng 100 viên dễ như trở bàn tay..

 Bắt khăng-Khi bắt được đoạn khăng đánh ra đối phương phải đổi bên chơi, nhiều đưa trẻ do phản xạ kém dẫn đến bị thương xưng cả mặt mày trong trò bắt khăng này.

Chơi cù có nơi gọi là chơi con quay, không ai bán mà phải tự chế tạo thông thường được chế tạo từ gỗ cây ổi, cây ô dô, cây duối,….cây càng cứng càng tốt, khó nhất là khâu đóng đinh và mài đinh, có hai loại cù, ngẵng quấn dây ở trên hoặc ngoẵng quấn dây ở dưới

Động tác đầu tiên của chơi khăng, thường gọi là mếch khăng nếu đối phương bắt được đương nhiên phải đổi bên chơi.

 Động tác thứ hai của chơi khăng

Bắn súng fox chế tạo từ đoạn tre non, đạn bằn quả rau đay hoặc quả soan non

Đánh bài bôi nhọ nồi

Chơi khăng

Thời năm 64-74 của thế kỷ trước còn chơi thêm súng đạn, dao găm, kíp mìn, thuốc nổ, thuốc pháo sáng, tên lửa rất nguy hiểm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s